Khánh An Bảo Hiểm

Khánh An Bảo Hiểm Khánh An | Cố vấn tài chính cá nhân
Giúp bạn hiểu đúng về tài chính, rủi ro và bảo hiểm. Chia sẻ góc nhìn để bạn đưa ra những quyết định phù hợp hơn.

KIÊN NHẪN KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ CỨ GIỮ MÃICó một kiểu kiên nhẫn rất nguy hiểm: mình tiếp tục không phải vì mọi thứ vẫn đang ...
05/09/2026

KIÊN NHẪN KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ CỨ GIỮ MÃI

Có một kiểu kiên nhẫn rất nguy hiểm: mình tiếp tục không phải vì mọi thứ vẫn đang đúng, mà vì mình đã bỏ quá nhiều thời gian để bắt đầu lại.

Khi đã dành vài năm cho một công việc, rất nhiều tiền cho một khoản đầu tư, hay rất nhiều công sức cho một kế hoạch, việc dừng lại đôi khi khiến mình có cảm giác như tất cả những gì đã bỏ ra đều trở nên vô nghĩa. Thế là mình tiếp tục. Không hẳn vì còn tin vào điều đó, mà vì không muốn thừa nhận rằng mình có thể đã chọn sai.

Đây là lúc kiên nhẫn có thể biến thành cố chấp.

Một kế hoạch tốt có thể cần thời gian để cho kết quả. Nhưng thời gian trôi qua không tự động biến một quyết định sai thành quyết định đúng. Việc mình đã đi rất xa cũng không có nghĩa con đường phía trước vẫn còn phù hợp.

Vì vậy, câu hỏi quan trọng không phải là “Mình đã cố gắng đủ lâu chưa?” mà là “Những lý do khiến mình bắt đầu có còn đúng không?”

Nếu mục tiêu vẫn còn phù hợp, những giả định quan trọng vẫn còn đúng và những bằng chứng mới chưa cho thấy cần thay đổi, kiên nhẫn có thể là kỷ luật. Nhưng nếu hoàn cảnh đã khác, mục tiêu đã thay đổi, hoặc những điều mình từng tin là đúng không còn đúng nữa, tiếp tục chỉ vì “đã đi đến đây rồi” không còn là kiên nhẫn.

Đó cũng là một cái bẫy rất dễ gặp trong tài chính. Một kế hoạch dài hạn cần sự cam kết, nhưng “dài hạn” không có nghĩa là ngừng đánh giá. Mình vẫn cần nhìn lại khả năng tài chính, mục tiêu và những giả định ban đầu để biết mình đang tiếp tục vì một lý do hợp lý, hay chỉ đang cố bảo vệ quyết định cũ.

Kiên nhẫn không phải là không thay đổi. Kiên nhẫn là không thay đổi chỉ vì mình đang sốt ruột. Và ngược lại, khi những lý do quan trọng đã thay đổi, dám điều chỉnh cũng là một dạng của kỷ luật.

Có lẽ trưởng thành về tài chính không phải là học cách giữ một quyết định thật lâu. Mà là học được khi nào nên giữ, khi nào nên điều chỉnh, và khi nào đủ tỉnh táo để bước ra.

Bạn từng kiên trì với một điều vì thật sự tin nó đúng, hay vì đã lỡ đi quá xa để quay lại?

04/09/2026

Có những hợp đồng nhìn vào 2–3 năm đầu…

thật sự trông rất “lỗ”.

Và nếu chỉ nhìn vào một con số đó, bạn có thể kết luận rất nhanh.

Nhưng một kế hoạch 20 năm… không nên được phán xét bằng năm thứ 2. 👇

ĐỪNG NHẦM “ĐANG LÀM GÌ ĐÓ” VỚI “ĐANG LÀM ĐÚNG”Có những lúc, thứ phá hỏng một kế hoạch tốt không phải là mình thiếu kiên ...
03/09/2026

ĐỪNG NHẦM “ĐANG LÀM GÌ ĐÓ” VỚI “ĐANG LÀM ĐÚNG”

Có những lúc, thứ phá hỏng một kế hoạch tốt không phải là mình thiếu kiên nhẫn. Mà là mình quá cần cảm giác rằng mình đang kiểm soát nó.

Khi một việc chưa cho kết quả như mong đợi, phản xạ rất tự nhiên là muốn làm gì đó: đổi cách làm, điều chỉnh kế hoạch, kiểm tra liên tục, tìm một phương án mới. Bởi vì đứng yên trong lúc chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra khiến mình rất khó chịu.

Trong tâm lý học hành vi, có một hiện tượng gọi là Action Bias - xu hướng cho rằng hành động luôn tốt hơn không hành động, đặc biệt khi mình đang ở trong một tình huống bất định. Nhưng vấn đề là: hành động không tự động làm cho quyết định trở nên đúng hơn.

Thậm chí, có những hệ thống càng bị can thiệp liên tục, mình càng khó biết điều gì thực sự đang hiệu quả. Một kế hoạch tập luyện thay đổi mỗi tuần thì rất khó biết phương pháp nào thật sự phù hợp. Một chiến lược tài chính cứ thấy thị trường biến động là lại điều chỉnh thì sau một thời gian, mình có thể không còn biết kết quả đến từ kế hoạch ban đầu hay từ những lần can thiệp của chính mình.

Đôi khi, thứ mình gọi là “chủ động” chỉ là một cách để làm dịu cảm giác bất an khi chưa có câu trả lời.

Kiên nhẫn vì thế không phải là ngồi yên và mặc kệ mọi thứ. Mà là biết phân biệt giữa một tín hiệu thật sự cho thấy cần thay đổi và sự sốt ruột khiến mình muốn thay đổi chỉ vì chưa thấy kết quả.

Tất nhiên, điều đó chỉ đúng khi lý do ban đầu vẫn còn đúng. Vì có những lúc cần kiên nhẫn. Và cũng có những lúc cần dừng lại.

Bạn từng thay đổi một quyết định chỉ vì cảm thấy “không làm gì thì không yên tâm” chưa?

02/09/2026

10 triệu đầu tiên…

có thể chẳng khiến bạn thấy giàu hơn bao nhiêu.

Nhưng thứ đáng sợ của lãi kép là:

nó không chỉ làm tiền lớn lên. Nó làm tiền đã lớn tiếp tục lớn lên. 👇

CÓ NHỮNG THỨ CHƯA KỊP TỐT LÊN, ĐÃ BỊ MÌNH BỎ CUỘC.Có một kiểu thất bại rất khó nhận ra: mình dừng một thứ không phải vì ...
01/09/2026

CÓ NHỮNG THỨ CHƯA KỊP TỐT LÊN, ĐÃ BỊ MÌNH BỎ CUỘC.

Có một kiểu thất bại rất khó nhận ra: mình dừng một thứ không phải vì nó không hiệu quả, mà vì mình đánh giá nó trước khi nó có đủ thời gian để cho thấy hiệu quả. Một khóa học mới học được vài tháng. Một kỹ năng mới tập chưa đủ lâu. Một khoản đầu tư vừa trải qua một giai đoạn không thuận lợi. Một kế hoạch tài chính mới bắt đầu nhưng chưa tạo ra thay đổi đủ lớn. Chúng ta nhìn vào kết quả hiện tại, thấy nó chưa giống như kỳ vọng, rồi rất dễ đi đến một kết luận tưởng như hợp lý: “Chắc cái này không hiệu quả.”

Nhưng giữa “chưa có kết quả” và “không thể có kết quả” có một khoảng cách rất lớn. Trong kinh tế học hành vi, có một hiện tượng gọi là delay discounting - xu hướng con người đánh giá thấp một phần thưởng khi nó nằm ở tương lai, ngay cả khi phần thưởng đó có thể lớn hơn đáng kể so với một phần thưởng nhỏ nhận được ngay hôm nay. Nói đơn giản hơn, não bộ thường thích thứ đem lại cảm giác được thưởng ngay hơn một kết quả phải chờ. Và chính điều đó khiến những quá trình dài hạn trở nên khó chịu.

Mình bỏ thời gian, tiền bạc và công sức vào một thứ, nhưng trong một khoảng thời gian khá dài, thứ nhận lại được đôi khi chỉ là cảm giác “chẳng có gì thay đổi cả.” Đó là lúc mình dễ đổi hướng nhất. Không nhất thiết vì hướng cũ sai. Mà vì mình bắt đầu dùng tốc độ của kết quả để phán xét chất lượng của cả quá trình.
Một kỹ năng chưa giúp mình kiếm thêm tiền sau vài tháng không có nghĩa nó vô ích. Một khoản đầu tư chưa tăng như kỳ vọng không tự động trở thành một quyết định tệ. Một kế hoạch tài chính chưa tạo ra thay đổi rõ rệt trong thời gian ngắn cũng không vì thế mà mất đi giá trị. Bởi có những thứ cần thời gian để tạo ra kết quả, nhưng con người lại thường dùng kết quả hiện tại để quyết định xem mình có nên cho nó thêm thời gian hay không.

Đó là một vòng lặp rất nguy hiểm: chưa thấy kết quả → nghi ngờ → thay đổi → quá trình cũ bị ngắt → không bao giờ biết nó có thể đi đến đâu. Và điều đáng tiếc nhất đôi khi không phải là mình đã chọn sai. Mà là mình đã bỏ một lựa chọn đúng chỉ vì mình không đủ kiên nhẫn để nhìn thấy nó đúng.

Điều này không có nghĩa mọi thứ đều đáng giữ mãi mãi — nhưng đó là câu chuyện của một lúc khác. Điều đáng hỏi trước tiên là: “Mình đang dừng lại vì nó thực sự không còn đúng, hay chỉ vì mình chưa chờ đủ lâu để thấy điều mình đang làm phát huy?”

Bởi những thứ có giá trị lớn thường có một đặc điểm khá khó chịu: chúng không cho mình phần thưởng tương xứng với công sức ngay lập tức. Có những giai đoạn, thứ duy nhất mình nhận được là cảm giác mình đang cố gắng mà chẳng thấy gì thay đổi. Nhưng đôi khi, đó không phải dấu hiệu để dừng lại. Đó chỉ là phần mà kết quả vẫn đang âm thầm tích lũy, trước khi nó đủ lớn để mình nhìn thấy.

Vậy có điều gì bạn từng dừng lại chỉ vì sau một thời gian đủ lâu, nó vẫn chưa cho bạn thấy kết quả mà bạn mong đợi?

31/08/2026

Có người kiếm tiền giỏi hơn rất nhiều…

nhưng cuối cùng lại không giàu bằng người kiếm ít hơn.

Vì trong tài chính, tỷ suất sinh lời chỉ là một phần của cuộc chơi.

Thứ còn lại là: bạn để nó chạy được bao lâu. 👇

CÓ NHỮNG LÚC, MÌNH KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN. MÌNH CHỈ ĐANG NHÌN THẤY QUÁ ÍT LỰA CHỌN.Có những lúc mình đứng trước một chuyện...
30/08/2026

CÓ NHỮNG LÚC, MÌNH KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN. MÌNH CHỈ ĐANG NHÌN THẤY QUÁ ÍT LỰA CHỌN.

Có những lúc mình đứng trước một chuyện rất khó và tự nói với bản thân: “Bây giờ chỉ còn hai cách thôi.” Hoặc tiếp tục, hoặc dừng lại. Hoặc giữ, hoặc bỏ. Hoặc chấp nhận, hoặc từ bỏ. Khi mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, hai lựa chọn ấy có vẻ như đã bao phủ toàn bộ vấn đề. Mình không còn nghĩ thêm được gì nữa. Và càng áp lực, mình càng muốn chọn thật nhanh một trong hai.

Nhưng đôi khi, vấn đề không phải là mình đang đứng trước một lựa chọn khó. Mà là mình đã vô tình thu nhỏ cả vấn đề xuống còn hai lựa chọn.

Trong tâm lý học, có một hiện tượng được gọi là attentional narrowing — sự thu hẹp chú ý. Khi chịu áp lực hoặc căng thẳng, sự chú ý của con người có xu hướng tập trung mạnh hơn vào thứ đang đe dọa hoặc cấp bách nhất, trong khi những thông tin và khả năng nằm ngoài vùng tập trung đó dễ bị bỏ qua. Nói đơn giản hơn: càng căng thẳng, mình càng dễ nhìn thấy cái đang ở trước mặt mà quên mất những thứ nằm bên cạnh nó.

Đó là lý do có những quyết định, nhìn lại sau này, mình mới tự hỏi: “Tại sao lúc đó mình không nghĩ ra cách này?”

Không phải vì lúc ấy mình kém thông minh hơn. Cũng không hẳn vì mình thiếu thông tin. Có thể chỉ là khi đó, đầu óc mình đã quá bận để giải quyết vấn đề trước mắt, đến mức không còn đủ khoảng trống để nhìn rộng hơn.

Trong chuyện tiền bạc cũng vậy. Khi một khoản chi bất ngờ xuất hiện, mình có thể lập tức nghĩ đến việc rút tiền. Khi dòng tiền gặp khó khăn, mình nghĩ đến việc vay. Khi một khoản đầu tư đang giảm, mình nghĩ đến việc bán hoặc giữ. Những lựa chọn ấy có thể hoàn toàn hợp lý.

Nhưng tư duy đa chiều không bắt mình phải chọn một phương án khác.

Nó chỉ buộc mình dừng lại trước khi kết luận rằng đó là hai phương án duy nhất.

Nếu cần tiền, có nhất thiết phải giải quyết toàn bộ vấn đề bằng một nguồn tiền duy nhất không? Nếu một khoản đầu tư đang gặp vấn đề, có nhất thiết chỉ có bán hoặc giữ nguyên không? Nếu một kế hoạch không còn phù hợp, có nhất thiết phải chọn giữa tiếp tục như cũ hoặc bỏ hoàn toàn không?

Đôi khi còn có thể thay đổi quy mô. Thay đổi thời điểm. Chia nhỏ vấn đề. Kết hợp nhiều nguồn lực. Hoặc đơn giản nhất: chưa quyết định ngay.

Và đây là một điều mình nghĩ càng lớn càng dễ quên: không phải lúc nào quyết định tốt hơn cũng nằm ở việc chọn đúng giữa A và B. Đôi khi nó nằm ở việc nhận ra mình còn C, D, E.

Bởi khi chỉ nhìn thấy hai lựa chọn, mình thường tập trung vào câu hỏi: “Cái nào ít tệ hơn?”

Nhưng khi nhìn rộng hơn, câu hỏi thay đổi thành:

“Có cách nào để mình không phải chấp nhận hoàn toàn một trong hai điều này không?”

Đó cũng là lý do tư duy đa chiều không đồng nghĩa với việc suy nghĩ thật nhiều. Nghĩ nhiều chưa chắc đã nhìn rộng. Có khi mình suy nghĩ hàng giờ nhưng vẫn chỉ xoay quanh hai đáp án mà mình đã mặc định từ đầu.

Tư duy đa chiều bắt đầu từ khoảnh khắc mình nghi ngờ chính cái khung đang giới hạn lựa chọn của mình.

Có thể cuộc đời thật sự chỉ cho mình hai lựa chọn.

Nhưng trước khi tin điều đó, hãy chắc rằng mình đã nhìn hết những khả năng đang có.

Người có tư duy đa chiều không phải người lúc nào cũng nghĩ ra đáp án hay nhất. Họ chỉ cố không tự nhốt mình vào một căn phòng có hai cánh cửa khi ngoài kia có thể còn rất nhiều cửa khác.

CÓ NHỮNG LỰA CHỌN KHÔNG LÀM MÌNH MẤT ĐIỀU GÌ NGAY LẬP TỨC. CHỈ LÀ NÓ ÂM THẦM ĐÓNG LẠI MỘT VÀI CÁNH CỬA.Có những quyết đị...
29/08/2026

CÓ NHỮNG LỰA CHỌN KHÔNG LÀM MÌNH MẤT ĐIỀU GÌ NGAY LẬP TỨC. CHỈ LÀ NÓ ÂM THẦM ĐÓNG LẠI MỘT VÀI CÁNH CỬA.

Có những quyết định lúc đưa ra nhìn hoàn toàn hợp lý. Mình chọn phương án an toàn hơn. Giữ tiền lại thay vì bỏ ra. Không chuẩn bị một thứ mà mình nghĩ “chắc chưa cần đâu”. Từ bỏ một lựa chọn để đổi lấy sự thoải mái ở hiện tại. Và vì ngay lúc đó chẳng có gì tệ xảy ra, mình rất dễ nghĩ rằng mình vừa đưa ra một quyết định có lợi.

Nhưng có một thứ rất ít khi được tính vào giá của một lựa chọn: những lựa chọn khác mà nó đã khiến mình không còn quyền chọn nữa.

Kinh tế học gọi đó là opportunity cost — chi phí cơ hội. Nhưng mình nghĩ cách hiểu thông thường về khái niệm này đôi khi vẫn còn quá nhẹ. Bởi chi phí cơ hội không chỉ là “mình bỏ lỡ thêm được bao nhiêu tiền”. Có những thứ mất đi không phải là tiền, mà là optionality — quyền được lựa chọn khi hoàn cảnh thay đổi.

Một quyết định hôm nay có thể vẫn hoàn toàn ổn trong điều kiện hiện tại. Nhưng nếu ngày mai hoàn cảnh khác đi, mình mới phát hiện ra rằng một vài cánh cửa đã đóng từ lúc nào mà mình không để ý.

Trong chuyện tiền bạc, điều này đặc biệt rõ. Khi còn khỏe mạnh và thu nhập ổn định, việc giữ lại một khoản tiền thay vì dùng nó để chuẩn bị cho những rủi ro có thể xảy ra nghe rất hợp lý. Mình vẫn có tiền trong tay. Vẫn tự do chi tiêu. Vẫn cảm thấy mình đang chủ động.

Nhưng nếu một ngày rủi ro thật sự xuất hiện, câu hỏi không còn là “Trước đây mình đã tiết kiệm được bao nhiêu?”

Mà là:

“Bây giờ mình còn bao nhiêu lựa chọn?”

Có thể vẫn còn lựa chọn. Nhưng có thể ít hơn rất nhiều.

Mình có thể chọn cách điều trị nào? Có thể nghỉ việc bao lâu? Có thể dùng nguồn tiền nào mà không phải bán tháo tài sản? Có thể tự mình giải quyết hay phải phụ thuộc vào người khác? Có thể chọn phương án mình thực sự muốn, hay chỉ còn phương án mình đủ khả năng chi trả?

Đó là phần của một quyết định mà lúc nó được đưa ra, mình rất khó nhìn thấy.

Cái giá của một lựa chọn đôi khi không nằm ở thứ mình bỏ ra để có nó. Mà nằm ở những lựa chọn khác sẽ không còn thuộc về mình sau này.

Và đây cũng là lý do mình nghĩ tư duy đa chiều không đơn giản là nhìn một vấn đề từ nhiều góc độ. Ở một tầng sâu hơn, nó là khả năng nhìn thấy những hệ quả không xuất hiện ngay trong quyết định.

Mình không chỉ hỏi: “Lựa chọn này cho mình cái gì?”

Mà còn phải hỏi: “Nó lấy đi của mình những khả năng nào?”

Bởi có những quyết định khiến mình giàu hơn hôm nay nhưng ít linh hoạt hơn ngày mai. Có những quyết định khiến mình tiết kiệm được một khoản tiền nhưng đổi lại bằng việc thu hẹp lựa chọn khi hoàn cảnh xấu đi. Và cũng có những quyết định nhìn bên ngoài chẳng mang lại lợi ích gì rõ ràng, nhưng lại giữ cho mình nhiều cánh cửa mở hơn khi cuộc sống bất ngờ rẽ sang một hướng khác.

Không phải lựa chọn nào cũng cần được tối ưu để có lợi nhất.

Đôi khi, một lựa chọn tốt là lựa chọn giữ lại cho mình nhiều khả năng nhất khi tương lai vẫn còn chưa rõ.

Vì chúng ta không thể biết chính xác ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng chúng ta có thể quyết định mình muốn còn bao nhiêu quyền được lựa chọn khi nó xảy ra.

Và có lẽ đó mới là một trong những cái giá quan trọng nhất mà mình nên nhìn thấy trước khi nói rằng:

“Lựa chọn này có vẻ hợp lý.”

28/08/2026

Có một sai lầm rất dễ mắc:

Nhìn vào số tài sản mình có… rồi tưởng rằng mình đã an toàn.

Nhưng tài sản chỉ là một phần của bức tranh.

Câu hỏi quan trọng hơn là: nếu ngày mai có chuyện, thứ gì thực sự bảo vệ được mình? 👇

CÓ NHỮNG QUYẾT ĐỊNH TỐT KHÔNG ĐỂ LẠI BẤT KỲ KẾT QUẢ NÀO ĐỂ BẠN NHÌN THẤY.Có những khoản tiền mình từng bỏ ra rồi nhiều n...
27/08/2026

CÓ NHỮNG QUYẾT ĐỊNH TỐT KHÔNG ĐỂ LẠI BẤT KỲ KẾT QUẢ NÀO ĐỂ BẠN NHÌN THẤY.
Có những khoản tiền mình từng bỏ ra rồi nhiều năm sau nhìn lại, chẳng thấy mình nhận được gì cả. Không lời. Không thành tích. Không có một ngày nào để nói rằng: “May mà lúc đó mình đã làm.” Và chính vì chẳng có chuyện gì xảy ra, mình rất dễ nghĩ rằng có lẽ quyết định ngày ấy cũng chẳng quan trọng đến vậy.
Trong tâm lý học hành vi, có một hiện tượng gọi là resulting: con người có xu hướng đánh giá một quyết định dựa trên kết quả xảy ra sau đó. Nhưng có một phần của câu chuyện này ít được để ý hơn: những quyết định tốt đôi khi tạo ra một loại kết quả rất đặc biệt — không có gì xảy ra cả.
Bạn chuẩn bị một khoản dự phòng, rồi cả năm không có biến cố. Bạn từ chối một khoản đầu tư quá rủi ro, rồi thị trường lại tăng. Bạn dành thời gian tìm hiểu kỹ một điều trước khi quyết định, rồi cuối cùng chẳng có vấn đề gì xảy ra.
Nhìn từ hiện tại, tất cả đều rất… bình thường.
Không có khoản lợi nhuận nào hiện lên để chứng minh quyết định đó đúng. Không có biến cố xảy ra để chứng minh việc chuẩn bị là cần thiết. Và cũng không có một con số nào nói cho mình biết: “Chuyện này đã không xảy ra bởi vì bạn đã chuẩn bị từ trước.”
Đây mới là một nghịch lý khá thú vị của việc ra quyết định: chúng ta thường chỉ nhìn thấy giá trị của một lựa chọn khi nó tạo ra một kết quả rõ ràng.
Kiếm thêm tiền thì mình thấy. Mất tiền thì mình thấy. Nhưng một khoản tiền mình không mất, một rủi ro mình không phải đối mặt, một sai lầm mình không mắc phải — tất cả đều gần như vô hình.
Và thứ vô hình rất dễ bị đánh giá thấp.
Đó cũng là lý do con người đôi khi rút ra những bài học rất kỳ lạ từ chính trải nghiệm của mình. Một năm không xảy ra chuyện có thể khiến mình tin rằng mình đã chuẩn bị quá mức. Một lần bỏ qua rủi ro mà vẫn bình an có thể khiến mình nghĩ rủi ro đó vốn chẳng đáng lo. Một quyết định thận trọng không đem lại “thành quả” có thể khiến mình lần sau mạnh dạn bỏ qua nó.
Cho đến khi hoàn cảnh thay đổi.
Lúc ấy, mình mới nhận ra: không phải mọi quyết định đúng đều được thưởng bằng một kết quả tốt. Có những quyết định đúng chỉ đơn giản là khiến một kết quả xấu không xuất hiện.
Trong tài chính, đây là một khác biệt rất quan trọng.
Một danh mục đầu tư tốt có thể được nhìn thấy qua mức tăng trưởng. Nhưng một cấu trúc tài chính tốt đôi khi được nhìn thấy rõ nhất vào lúc thị trường đi xuống, thu nhập gián đoạn hoặc một khoản chi bất ngờ xuất hiện — và mình vẫn không phải bán tháo mọi thứ, không phải vay nóng, không phải đưa ra một quyết định trong hoảng loạn.
Nó không tạo ra một câu chuyện thành công thật đẹp. Nó chỉ giúp mình không rơi vào một câu chuyện tệ.
Và có lẽ đó cũng là một cách khác để hiểu về tư duy đa chiều: đừng chỉ nhìn vào những gì đã xảy ra để đánh giá một lựa chọn. Hãy thử nhìn cả những điều đáng lẽ có thể xảy ra nhưng đã không xảy ra.
Bởi đôi khi, giá trị lớn nhất của một quyết định không nằm ở thứ nó mang lại cho mình.
Mà nằm ở thứ nó giúp mình không phải trả giá.
Vậy nên, trước khi kết luận rằng một quyết định trong quá khứ “không đem lại gì”, có lẽ đáng để hỏi thêm một câu:
“Nếu ngày đó mình không làm như vậy, chuyện gì có thể đã xảy ra?”

Address

149 Nguyễn Sơn, Phú Thạnh, Tân Phú
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Khánh An Bảo Hiểm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share