24/05/2026
Có một giai đoạn trong đời, một ngày của tôi bắt đầu rất sớm và kết thúc rất muộn.
Tôi làm kế toán. Tôi nhập xuất hóa đơn. Tôi kiểm kho. Tôi bán hàng. Tôi chăm sóc khách hàng. Tôi làm marketing đa kênh. Tôi phân tích tài chính công ty. Tôi nghĩ chương trình khuyến mãi. Tôi quay video. Tôi tư vấn sản phẩm. Tôi giao hàng. Tôi xử lý hành chính nhân sự.
Và sau tất cả những việc đó, tôi vẫn là một người mẹ.
Tôi đưa đón con đi học. Tôi dạy con học bài. Tôi lo cho con học kỹ năng. Tôi cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ, một người mẹ, một người phụ nữ trong gia đình.
Có những ngày, tôi nhìn lại và tự hỏi: “Sao mình có thể làm được nhiều việc như vậy?”
Người ngoài nhìn vào có thể nói: người phụ nữ này thật mạnh mẽ.
Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng thấy.
Tôi làm được rất nhiều việc. Nhưng bên trong, tôi mất dần sự bình an.
Tôi có thể hoàn thành một danh sách công việc rất dài. Nhưng tôi lại mất đi năng lượng tập trung.
Tôi có thể làm được gần như tất cả. Nhưng có những lúc, tôi không còn nghe rõ chính mình đang cần gì.
Và đó là lúc tôi bắt đầu hiểu ra một điều: phụ nữ không cần phải gồng để được công nhận.
Trước khi bước vào kinh doanh, tôi từng có 13 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính ngân hàng tại Ngân hàng Quân Đội.
Tôi là thạc sĩ Tài chính – Ngân hàng. Tôi từng giữ vị trí Giám đốc Phòng giao dịch Ninh Kiều. Tôi từng tư vấn cho hàng ngàn chủ doanh nghiệp về dòng vốn, giải pháp tài chính và cách tối ưu nguồn lực cho kinh doanh.
Ngân hàng đã cho tôi rất nhiều.
Cho tôi kỹ năng bán hàng. Cho tôi khả năng giao tiếp. Cho tôi tư duy đội nhóm. Cho tôi sự kỷ luật. Cho tôi khả năng chịu áp lực. Và quan trọng hơn, ngân hàng cho tôi cơ hội gặp gỡ rất nhiều chủ doanh nghiệp, lắng nghe câu chuyện của họ, hiểu nỗi lo của họ, hiểu rằng phía sau mỗi con số tài chính là một gia đình, một giấc mơ, một áp lực và một trách nhiệm.
Trong mắt nhiều người, đó là một công việc tốt. Một vị trí tốt. Một con đường ổn định.
Nhưng bên trong tôi, có những điều không còn thật sự phù hợp.
Tôi mạnh mẽ khi cấp tín dụng cho khách hàng. Tôi nỗ lực để phục vụ khách hàng nhanh hơn, tốt hơn. Tôi không thích nhìn thấy khách hàng phàn nàn.
Nhưng có những lúc tôi mệt vì quy trình, vì sự phụ thuộc, vì không phải việc gì mình muốn làm tốt cũng có thể chủ động làm ngay.
Tôi cũng sợ.
Sợ không hoàn thành chỉ tiêu. Sợ nhân viên đánh giá mình không đủ năng lực. Sợ mình không còn là hình ảnh mà mọi người kỳ vọng.
Rồi ở tuổi 35, khi đang ở một vị trí mà nhiều người mơ ước, tôi quyết định nghỉ việc.
Khi tôi nói mình nghỉ ngân hàng, rất nhiều người ngăn cản.
Sếp giám đốc cũ mời hai vợ chồng tôi lên nhà dùng cơm, trò chuyện và gợi ý tôi nên ở lại.
Khách hàng bất ngờ. Có người hỏi thăm công việc mới để ủng hộ tôi. Có khách hàng nói với tôi một câu mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ: “Anh nể sự dũng cảm của em.”
Ngày rời ngân hàng, tôi không rời đi trong sự trách móc. Tôi rời đi bằng lòng biết ơn.
Tôi tặng sách cho từng bộ phận.
Tôi tặng quyển The Hero cho sếp giám đốc. Tôi tặng sách Nâng Tầm Dịch Vụ cho phòng dịch vụ khách hàng. Tôi tặng The Magic cho phòng khách hàng doanh nghiệp và khách hàng cá nhân.
Và đến ngày cuối cùng, tôi vẫn duyệt hồ sơ tín dụng, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình.
Bởi vì tôi tin rằng một người tử tế không chỉ tử tế khi bắt đầu, mà còn tử tế cả khi rời đi.
Nhưng dũng cảm không có nghĩa là không buồn.
Có nhiều lần, tôi lái xe một mình và khóc.
Tôi nhớ ngân hàng. Tôi nhớ môi trường thân thuộc. Tôi nhớ cảm giác mình biết rõ công việc mình đang làm.
Bước sang một hành trình mới, tôi như một người bắt đầu lại từ đầu.
Mọi thứ lạ lẫm. Tôi phải học lại. Làm lại. Sai lại. Đứng dậy lại.
Và trong giai đoạn đó, có hai câu nói đã nâng đỡ tôi rất nhiều.
Mẹ tôi nói: “Nghỉ đi, có khó thì mẹ nuôi.”
Chồng tôi nói: “Anh đưa em đi học kinh doanh, rồi em thích làm gì thì anh góp tiền làm nhé.”
Hai câu nói đó khiến tôi hiểu rằng một người phụ nữ có thể dũng cảm hơn rất nhiều khi phía sau cô ấy có tình yêu và niềm tin.
Nhưng tôi cũng hiểu thêm một điều nữa.
Chỗ dựa không phải là nơi để mình yếu đuối mãi. Chỗ dựa đúng là nơi giúp mình đủ an toàn để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Sau khi rời ngân hàng, tôi bước vào kinh doanh.
Và tôi nhận ra kinh doanh thực chiến không hề hào nhoáng như những gì người ta thường nhìn từ bên ngoài.
Khó nhất không chỉ là bán được hàng. Khó hơn là tìm được người phù hợp. Đào tạo họ. Giữ họ. Trao niềm tin cho họ. Và cùng họ đi qua những giai đoạn khó khăn của doanh nghiệp.
Có lúc tôi muốn bỏ cuộc.
Bởi vì Đồ Nghề Tự Chọn là công ty do chồng tôi sáng lập. Tôi từng nghĩ: “Mình cũng muốn có một công việc riêng. Một hành trình riêng. Một giá trị riêng.”
Nhưng rồi qua thời gian, tôi học được một bài học rất lớn.
Làm việc gì cũng được, miễn là vợ chồng đồng lòng.
Mình có chỗ dựa tinh thần phía sau. Và mình cũng trở thành chỗ dựa tinh thần cho người mình thương.
Cả hai cùng phát triển sự nghiệp. Cả hai cùng học. Cùng làm. Cùng sai. Cùng sửa. Cùng đi qua những ngày không dễ dàng.
Tôi đã đồng hành cùng chồng tôi, anh Nguyễn Quốc Trung, trong hành trình viết quyển sách Marketing Bán Lẻ Đa Kênh.
Mỗi buổi anh viết sách, tôi chuẩn bị nước, trái cây.
Từng chương sách, tôi góp ý thêm những câu chuyện thực tế mà anh đã trải qua.
Tôi muốn quyển sách không chỉ có kiến thức, mà còn có đời sống. Không chỉ có lý thuyết, mà còn có những câu chuyện gần gũi, tự nhiên, thật và dễ chạm đến người đọc.
Sau này, quyển sách được bình chọn vào Top 100 quyển sách đáng có trong tủ sách doanh nhân Việt Nam năm 2025.
Với tôi, đó không chỉ là thành tựu của chồng.
Đó còn là một bài học lớn về vai trò của người phụ nữ trong sự thành công của gia đình.
Tôi nhận ra rằng thành công của phụ nữ không chỉ là mình tỏa sáng một mình. Có khi, thành công là giúp người mình thương phát huy được hết tiềm năng của họ.
Trong nhiều năm, tôi từng nghĩ thành công là có vị trí tốt.
Sau đó, tôi nghĩ thành công là kiếm được tiền.
Rồi tôi nghĩ thành công là làm được thật nhiều việc.
Nhưng càng đi qua nhiều vai trò, tôi càng nhận ra: nếu một người phụ nữ có sự nghiệp nhưng luôn mệt mỏi trong lòng, đó chưa phải là đủ đầy.
Nếu một người phụ nữ được xã hội công nhận nhưng khi trở về nhà lại không còn kết nối với chồng con, đó chưa phải là đủ đầy.
Nếu một người phụ nữ có tiền hơn, có vị trí hơn, có nhiều người ngưỡng mộ hơn, nhưng không còn bình an với chính mình, đó chưa phải là cuộc đời đáng sống.
Tôi tin rằng gia đình hạnh phúc là thành tựu lớn nhất của người phụ nữ hiện đại.
Không phải vì phụ nữ chỉ cần có gia đình.
Mà vì một người phụ nữ thật sự đủ đầy là người có thể tạo ra giá trị cho xã hội, có một gia đình để yêu thương, và có một nội tâm bình an để trở về.
Tôi gọi đó là bản đồ sống đủ đầy.
Đó là ba vòng đủ đầy của phụ nữ kinh doanh hiện đại.
Vòng thứ nhất là sự nghiệp.
Sự nghiệp trả lời cho câu hỏi: tôi đang tạo ra giá trị gì cho xã hội?
Một người phụ nữ cần có sự nghiệp. Không nhất thiết phải là một công ty lớn. Không nhất thiết phải là một chức danh thật cao. Nhưng cô ấy cần có giá trị riêng, có năng lực riêng, có khả năng tự chủ, có một điều gì đó khiến cô ấy cảm thấy: “Mình đang đóng góp.”
Sự nghiệp giúp phụ nữ có tiếng nói, có sự tự tin, có khả năng lựa chọn.
Nhưng nếu chỉ có sự nghiệp mà thiếu gia đình và nội tâm, người phụ nữ rất dễ rơi vào trạng thái gồng.
Vòng thứ hai là gia đình.
Gia đình trả lời cho câu hỏi: tôi đang xây một mái nhà để yêu thương, hay chỉ đang vận hành một nơi ai cũng hoàn thành vai trò?
Có nhiều gia đình vẫn ở chung một nhà, nhưng không còn thật sự gặp nhau.
Có nhiều cặp vợ chồng vẫn nói chuyện mỗi ngày, nhưng chỉ nói về tiền, con cái, công việc, trách nhiệm.
Có nhiều người phụ nữ chăm sóc cả gia đình, nhưng lại không cảm thấy mình được chăm sóc.
Tôi tin gia đình đúng nghĩa không phải là nơi làm phụ nữ nhỏ lại.
Gia đình đúng nghĩa là nơi giúp phụ nữ được yêu thương, được tiếp sức và được trở về.
Vòng thứ ba là nội tâm.
Nội tâm trả lời cho câu hỏi: tôi có còn nghe thấy chính mình không?
Đây là vòng mà nhiều phụ nữ bỏ quên nhất.
Chúng ta lo cho công việc. Lo cho chồng. Lo cho con. Lo cho khách hàng. Lo cho nhân viên. Lo cho cha mẹ.
Nhưng có bao lâu rồi chúng ta chưa ngồi xuống hỏi chính mình: “Mình có đang ổn không?”
“Mình có đang vui không?”
“Mình có đang sống đúng với điều mình tin không?”
“Mình có đang bình an không?”
Nội tâm là nơi quyết định người phụ nữ có thật sự hạnh phúc hay không.
Vì bình an không có nghĩa là cuộc sống không có vấn đề.
Bình an là khi cuộc sống có vấn đề, mình vẫn không đánh mất chính mình.
Tôi từng gặp rất nhiều phụ nữ làm kinh doanh.
Họ rất giỏi. Rất bản lĩnh. Rất chịu khó.
Nhưng bên trong, nhiều người trong số họ đang mệt.
Họ không thiếu năng lực. Họ thiếu sự ủng hộ. Thiếu một lời động viên. Thiếu một nơi để nói thật rằng: “Tôi đang rất áp lực.”
Họ thiếu những cách để chăm sóc sự bình an bên trong.
Và thiếu một nhận thức rất quan trọng: mình không cần phải làm tất cả một mình.
Phụ nữ kinh doanh thực chiến cần mạnh mẽ.
Nhưng khi cần giúp đỡ, hãy lên tiếng.
Vì đôi khi, chỉ cần mình chịu nói ra, sẽ có những nguồn lực khác xuất hiện.
Một người chồng có thể hiểu hơn. Một người cộng sự có thể chia sẻ hơn. Một người thầy có thể dẫn đường. Một cộng đồng có thể nâng đỡ. Một bài học mới có thể mở ra một cách nhìn mới.
Chúng ta không yếu đi khi cần sự giúp đỡ.
Chúng ta trưởng thành hơn khi biết sử dụng nguồn lực đúng lúc.
Vậy nếu bạn là một người phụ nữ đang làm kinh doanh, nếu bạn đang rất mạnh mẽ bên ngoài nhưng nhiều lúc mệt mỏi bên trong, nếu bạn đang cố gắng làm tốt vai trò người làm chủ, người vợ, người mẹ, người con, người phụ nữ trong gia đình, tôi muốn bạn nhớ điều này: bạn không cần phải gồng thêm nữa.
Bạn không cần chứng minh mình mạnh bằng cách chịu đựng mọi thứ một mình.
Bạn không cần đánh mất sự mềm mại để trở thành một người phụ nữ có giá trị.
Hãy bắt đầu bằng những việc rất nhỏ.
Mỗi ngày, hãy viết ra 10 điều biết ơn.
Hãy ôm con lâu hơn một chút.
Hãy nói với chồng một câu thật lòng.
Hãy học hoặc đọc 30 phút.
Hãy vận động.
Hãy thư giãn.
Hãy dành một khoảng thời gian cho chính mình.
Và mỗi ngày, hãy hỏi mình ba câu.
Hôm nay, tôi đã tạo ra giá trị gì cho sự nghiệp của mình?
Hôm nay, tôi đã yêu thương gia đình bằng áp lực hay bằng thấu hiểu?
Hôm nay, tôi có còn nghe thấy chính mình không?
Nếu bạn trả lời được ba câu hỏi đó mỗi ngày, bạn đang bắt đầu bước vào hành trình sống đủ đầy hơn.
Tôi từng nghĩ thành công là làm được thật nhiều.
Sau này, tôi hiểu thành công là biết điều gì thật sự quan trọng.
Tôi từng nghĩ mạnh mẽ là không được yếu lòng.
Sau này, tôi hiểu mạnh mẽ là dám sống thật với cảm xúc của mình.
Tôi từng nghĩ phụ nữ phải gồng để được công nhận.
Sau này, tôi hiểu người phụ nữ đủ đầy không cần gồng. Cô ấy cần hiểu mình, yêu thương đúng cách, tạo ra giá trị và giữ được bình an.
Tôi là Tiên.
Tôi truyền cảm hứng cho phụ nữ làm kinh doanh mạnh mẽ trong sự nghiệp, mềm mại trong gia đình và bình an với chính mình.
Và tôi muốn gửi đến bạn một lời nhắn cuối cùng:
Đừng xây sự nghiệp khiến người khác ngưỡng mộ. Hãy xây một cuộc đời khiến bản thân tự hào và bình an.